banglanghoatim blog xin cảm ơn các bạn đã ghé thăm cùng những chia sẻ thân thương. Chúc các bạn một ngày mới tràn ngập niềm tin yêu trong cuộc sống. banglanghoatim9999@gmail.com
 photo NGDONGMAUTIM_zpsa56f9e37.gif

Thứ Bảy, 30 tháng 11, 2013

bienyeu

Em yêu biển với những chiều nhuộm tím
Tận chân trời con thuyền nhỏ lênh đênh
Tháng năm xa...bờ vẫn mãi mong chờ
Ngày trở lại môi viền thêm chút nắng...

Thuyền nằm đó im lìm say bến đỗ
Cát êm đềm ru giấc ngủ dịu êm
Sóng tung tăng dạo ca khúc nghê thường
Nước mát lạnh mơn man vờn bãi cát...


Trở mùa rồi gió đông về lành lạnh

Mênh mông buồn kìa vạt nắng đi hoang
Còn nhớ không những ngày tháng lang thang
Bờ vai rộng êm êm nâng giấc mộng...

Chiều đông về mưa từng vạt xôn xao
Sóng bước bên nhau tha thiết ngọt ngào
Bờ cát trắng in dấu chân hai đứa
Hải âu giật mình vỗ cánh chênh chao...

Sang trang mới bình minh vờn trên sóng
Bâng khuâng buồn theo dòng nước mênh mông
Cuốn trôi đi hết những ưu phiền
Trả em lại cho tháng ngày tươi đẹp...




Chủ Nhật, 24 tháng 11, 2013

hoatimbanglang

khunganhdong



   Bằng Lăng tím một loài hoa mong manh làm say đắm lòng người. Thật là lạ mắt khi trên cùng một cành mà hoa Bằng Lăng có cả hai màu: trắng và tím. Những bông hoa đầu cành phơn phớt trắng dịu dàng, trinh bạch,  những bông hoa cuối cành lại mong manh mang màu tím biếc thủy chung... đáng để cho mọi người say đắm, ngưỡng mộ và tin yêu như thế...
Bằng Lăng thường nở sớm vào đầu hè, khi không gian đã ngập ánh nắng ấm áp. Hương Bằng Lăng rất nhẹ,  cầm bông hoa trên tay, ghé thật sát mới cảm nhận được mùi hương dịu nhẹ lẫn trong mùi nắng.






Một buổi sáng tinh mơ, nó thức dậy và tản bộ trên con đường mà hằng ngày nó vẫn đi, có một cái gì đó thay đổi làm nó bâng khuâng, xao xuyến.... Kia rồi! Những cánh hoa tim tím rơi đầy trên đám cỏ xanh mượt dưới chân. Nó giật mình! Nhìn lên... hoa Bằng Lăng!!!...hoa Bằng Lăng đã nở tự bao giờ.
 Những cánh hoa như còn e ấp trên phiến lá xanh, ẩn trong đám sương mù, với giọt sương mai long lanh trên những nụ hoa, trên những chiếc lá đã khiến cho hoa toát lên một vẻ đẹp liêu trai đã làm nao lòng cho kẻ đi và người ở...






Hoa Bằng Lăng đã nở rồi, với những cánh hoa mong manh, trăng trắng tim tím. Bằng Lăng không nở một đóa, không nở một cành mà nở cả một góc trời, một màu tím biêng   
biếc thủy chung pha lẫn với màu trắng trinh bạch nhẹ nhàng không thể hòa  lẫn vào những tán hoa phượng màu đỏ rực rỡ, màu hoa học trò, màu của tuổi thơ, màu của những giờ ra chơi tranh nhau nhặt từng cánh phượng.



Hoa Bằng Lăng nhẹ nhàng, mong manh dễ vỡ...Màu tím của những buổi sáng, buổi chiều đi ngang một con đường nào đó nhìn những đóa Bằng Lăng với tâm trạng bồi hồi, xao xuyến, bâng khuâng...Xa hơn một chút cái nhìn sẽ dừng trên những tán hoa với những gì gợi nhớ...từ màu tím biếc mênh mang đến màu phớt trắng dịu hiền. 
Những cánh hoa tim tím mong manh ngự trị trên phiến lá màu xanh lục, với những chiếc là có hình ô van kia đã làm tăng thêm nét lung linh, huyền ảo, đáng yêu của hoa, làm cho hoa không thể hòa lẫn với cái thế giới ở xung quanh, là một thế giới muôn màu đang đua nhau phô sắc. 






Ôi!...Cái màu tím biếc mong manh đã làm nao lòng lứa tuổi học trò, cái lứa tuồi bắt đầu biết mơ mộng... Khi tiếng ve gọi hè rân ran ở đâu đó góc sân trường, cây bằng lăng vẫn đang ẩn mình nơi đó tự dưng bừng sáng, dưới gốc cây tự dưng nhộn nhịp hẳn lên.
Chợt nhìn lại thì ra là những cô(cậu) học trò mới lớn, cái tuổi bắt đầu biết mộng mơ... Cái lứa tuổi không còn thích nhặt những cánh hoa phượng đỏ rực rỡ kia mà chỉ thích nhặt những cánh hoa bằng lăng về ép cẩn thận trong trang sách. Để rồi mỗi sáng, mỗi chiều đem ra ngắm nghía và thả hồn vào đó với những mộng mơ...với cái nhìn về nơi xa ấy bằng nụ cười vu vơ... Cái nụ cười vu vơ ấy nhưng sao lại đáng yêu đến như vậy? 





Mặc cho những tán Phượng hồng rực lửa kiêu sa kia khoe một sắc màu đỏ rực làm chói chang cả một vùng trời.  Riêng với Bằng Lăng vẫn dịu dàng bình dị ở trên cao... Bằng Lăng với sắc tím miên man đã làm dịu đi cái nắng chói chang của mùa hè, dịu đi cái màu rực lửa kiêu sa của hoa Phượng...
Bằng Lăng không khoe sắc nhưng tràn đầy sức cuốn hút từ cái nhìn của một cô (cậu) học trò mới lớn đến những tâm hồn đã chai sạn với thời gian. Nhìn Bằng Lăng nở ai ai cũng cảm thấy tâm hồn mình bình yên thêm một chút, một chút buồn... một chút nhớ... một chút quên... và một chút của ngày qua như đang hiện hữu...





Dưới tán cây Bằng Lăng ai ai cũng muốn để cho con tim mình lại đi hoang, lại tìm về những gì gọi là quá khứ...để rồi nghe tâm hồn  mình dịu đi với sắc tím biếc mênh man, màu tím của yêu thương, của đợi chờ, của thủy chung, của những mối tình học trò thơ ngây vụng dại...
Với những cánh hoa tim tím ép cẩn thận trong giữa trang thơ được đem tới lớp thập thò trong ngăn bàn chờ lúc tụi bạn không ai nhìn thấy, để rồi vội vàng trao tặng cho người bạn mến thương... với mỗi sáng, mỗi chiều đem ra ngắm nghía và thả hồn vào đó với những mộng mơ...với cái nhìn về nơi xa ấy bằng nụ cười vu vơ... Cái nụ cười vu vơ ấy nhưng sao lại đáng yêu đến như vậy?







caylavagio_kyo
 photo NGDONGMAUTIM_zpsa56f9e37.gif
m

Thứ Năm, 21 tháng 11, 2013

tralaichonguoi




Trả lại cho anh những lời anh hứa
Tình yêu chân thành...thổn thức trái tim em
Tiếng yêu xưa anh không thể trọn dành
Cho em đó những tháng ngày chờ đợi...


Trả lại cho anh những gì anh đã  nói
Lời yêu đầu anh trao vội chiều nao
Em yêu anh nên em khó quên đi
Là tất cả nỗi niềm em thương nhớ...


Trả lại cho anh những chiều đông chớm lạnh
Vòng tay dịu dàng sưởi ấm những yêu thương
Hẹn cùng nhau đi suốt cả con đường
Giờ chia cách biết ai v chung lối...


Trả lại cho anh những nụ hôn trao vội

Bằng nồng nàn bằng ánh mắt thiết tha
Nụ hôn đầu sao nghe mặn bờ môi
Bằng thổn thức, bằng tình yêu chớm dậy...




Trả lại cho anh những ngày xưa yêu dấu
Sâu thẳm dâng tràn tiếng yêu em
Dấu yêu xưa anh đã trót trao rồi
Giờ trả lại...Anh ơi! Sao trọn vẹn...



Trả lại cho anh...cho anh tất cả
Vì anh ơi!...Không thể giữ trong em
Hãy nhận lấy để em quên nỗi nhớ
Để chôn vùi ký ức của dấu yêu...

Còn đâu anh? Loài hoa tím anh yêu
Thay vào đó là một loài hoa khác
Đã tím ngắt khi chì là kỷ niệm
Chiều một mình...nơi ấy nhtên ai!...










T

banglangtimtim tháng 09









   


tralaichonguoi!!!...





Trả lại cho anh những lời anh hứa
Tình yêu chân thành...thổn thức trái tim em
Tiếng yêu xưa anh không thể trọn dành
Cho em đó những tháng ngày chờ đợi...

Trả lại cho anh những gì anh đã  nói
Lời yêu đầu anh trao vội chiều nao
Em yêu anh nên em khó quên đi
Là tất cả nỗi niềm em thương nhớ...
Trả lại cho anh những chiều đông chớm lạnh
Vòng tay dịu dàng sưởi ấm những yêu thương
Hẹn cùng nhau đi suốt cả con đường
Giờ chia cách biết ai về chung lối...

Trả lại cho anh những nụ hôn trao vội
Bằng nồng nàn bằng ánh mắt thiết tha
Nụ hôn đầu sao nghe mặn bờ môi
Bằng thổn thức, bằng tình yêu chớm dậy...

nguoithuhai


NGƯỜI THỨ HAI

Mẹ đừng buồn vì anh ấy yêu con

Bởi trước con anh ấy là của Mẹ
Anh ấy yêu con một thời trai trẻ
Nhưng suốt đời anh yêu Mẹ...Mẹ ơi!...

Mẹ đã sinh ra anh ấy trên đời

Hình bóng Mẹ lồng vào tim anh ấy
Dẫu bây giờ con được yêu thế đấy
Con chỉ là người đàn bà thứ hai...

Mẹ đừng buồn chiều hôm, những ban mai

Anh có thể nhớ con hơn nhớ Mẹ
Nhưng con chỉ là một cơn gió nhẹ
Mẹ mới là bến nhớ của đời anh

Con chỉ là cơn gió nhẹ mong manh

Những người đàn bà khác con cũng có thể
Thay thế con trong tim của anh ấy
Nhưng có một tình yêu âm ỉ cháy
Anh ấy chỉ dành cho Mẹ...Mẹ ơi!...

Anh có sống với con suốt cả cuộc đời

Cũng có thể chia tay ngay ngày mai...có thể
Nhưng anh ấy luôn suốt đời yêu Mẹ
Dù thế nào, con cũng chỉ là người thứ hai...

Thứ Bảy, 9 tháng 11, 2013

...



"Chìa khóa của chiếc hòm cuộc đời kỳ diệu nằm ngay lúc này, ngay trong suy nghĩ của chính mình"








 là câu kết trong bài luận giúp Minh Hoàng nhận học bổng Nguyễn Văn Đạo trị giá 200 triệu đồng.

Để hiểu về một ai đó quả thật không phải chuyện dễ. Ngay tới chính bản thân họ, đôi khi họ cũng không thể hiểu nổi mình. Thực chất, để hiểu được bản thân mình không khó. Nếu chúng ta có những khoảng lặng, ngồi nghĩ về những gì đã qua, đánh giá về những việc mình đã làm, đó là hình ảnh chân thực nhất về bản thân. Vậy ta có thể thay đổi bản thân ta không? Bản thân ta không cố định, thế nên hoàn toàn có thể thay đổi. Cứ như vậy, càng trải nghiệm, sẽ càng hiểu bản thân hơn, bản thân gắn với cuộc đời này, sẽ càng hiểu cuộc đời hơn. Chúng ta sẽ biết rằng, cuộc đời này kỳ diệu vô cùng.
Tôi sinh ra không được khỏe mạnh như những người khác. Bệnh tật bám tôi dai dẳng ngay từ khi tôi có mặt trong cuộc đời này. Thật khó tin với một đứa trẻ sinh ra 3,1kg mà 6 tháng tuổi chỉ vỏn vẹn 4,5kg. Đến bây giờ, nhiều người vẫn nói rằng: “Nếu không phải là con của mẹ mày, thì mày chết lâu rồi!”. Bất hạnh phải không?
  Với tôi thì không, vì tôi biết được rằng tôi có một người mẹ tuyệt vời. Và cũng thật may mắn, đầu óc của tôi bình thường, được ăn học đàng hoàng, được sống trong một gia đình hạnh phúc. Như vậy, một chút bất hạnh trên chả là gì! Mà cũng cảm ơn nó vì nó mà tôi biết mẹ tôi yêu tôi nhất!
Ngày trước, mẹ cũng hay đánh mắng tôi. Chuyện đó xảy ra nhiều lắm, cũng thật khó mà thống kê hết được. Nghĩ lại thấy mình thật ngốc! Trước khi bị mắng thì tưởng mình đúng, mình hay lắm, nhưng khi bị mắng mới thấy tội lỗi chồng chất. Nhưng tôi biết mẹ muốn tốt cho tôi. Và vì thế tôi không bao giờ cãi lại mẹ tôi, dù chỉ một câu. Nếu như không có những trận mắng đó, thì cũng không có tôi bây giờ! Thật buồn vì nhiều người con lại nghĩ rằng mẹ không thương nó, rồi từ lòng tự tôn mù quáng ích kỷ, mà thành những ngã rẽ cuộc đời! Chỉ từ một việc thôi, việc suy nghĩ và đánh giá khác nhau sẽ dẫn đến những hành động khác nhau, và từ đó dẫn đến những số phận cuộc đời khác nhau. Việc quyết định thế nào là ở mình!
Với một cậu con trai tinh nghịch, thích khám phá và tư duy thì toán học là một môn học được ưa chuộng. Với tôi không phải ngoại lệ. Và sau những cố gắng hồi cấp 2, tôi đã thi được vào trường THPT chuyên Khoa học tự nhiên, một trường có thể nói là khá danh giá và nổi tiếng. Tôi được ở ký túc xá, được tiếp xúc với cuộc sống tự lập. Ở đây, tôi biết rất nhiều người, và biết được rất nhiều những cảnh đời khác nhau, và cả những cách đánh giá khác nhau về cuộc đời mình. “Mỗi cây mỗi hoa, mỗi nhà mỗi cảnh”. Nhưng tóm lại, đa số họ không thấy thoải mái trong cuộc sống. Có nhiều nguyên do lắm! Có thể là do cuộc sống gia đình, có thể do học tập, hay do những gì không may xảy đến. Và họ đổ lỗi cho cuộc đời, cho số phận, cho người khác…
Có phải cuộc đời quá bất công với họ không? Sao lại nhiều người bị cuộc đời bất công như thế? Từ lúc sinh ra, quả thật không phải ai cũng giống ai. Có nhiều người sinh ra trong nhà giàu, có người sinh trong nhà nghèo, có người khỏe mạnh, có người ốm yếu, tật nguyền… Cuộc đời bất công vậy sao? Không! Cuộc đời không bất công, thực tế rất công bằng. Cuộc sống này chỉ là một sau bao nhiêu cuộc sống khác. Những gì đang hiện diện là hệ quả của chuỗi thời gian phía trước. Nhưng không nói về những gì đã xảy ra trước đó, vì chúng đã qua rồi. Hãy coi như ngay lúc này đây là khởi điểm và việc của chúng ta là vẽ tiếp đường đời phía trước, tùy thuộc vào suy nghĩ và hành động của chính mình.
Có một điều rất đơn giản, cái gì phù hợp với mình thì sớm hay muộn cũng đến với mình, còn những gì không phù hợp với mình thì dù cố gắng giữ nó cũng đi mất. Một người nghèo với đầu óc kinh doanh giỏi thì sẽ trở nên giàu, và khi giàu anh ta có thể quản lý đồng tiền do anh ta kiếm. Một cậu công tử được để lại một tài sản kếch xù, nhưng không biết cách sử dụng, rồi ăn chơi thì phá sản là điều tất yếu. Một người tốt thì được nhiều người quý. Người xấu thì bị coi thường… Thế giới không thể thay đổi, vì thế ta phải thay đổi chính bản thân mình. Cũng có những lúc cảm thấy cuộc sống không hạnh phúc hay thấy khó chịu, nhưng nếu không có điều xấu thì cũng không có điều tốt, không có tối thì cũng không có sáng. Những điều đó luôn tồn tại song song, nhìn về một sự việc nghĩ nó là tốt cũng đúng, nghĩ là xấu cũng đúng, điều quan trọng là mình nghĩ về nó ra sao. Nếu luôn thấy được niềm hạnh phúc ngay trong những gì mình đang có, thì chúng ta sẽ luôn thấy hạnh phúc.

Cuộc đời thật kỳ diệu. Điều kỳ diệu đó đến khi ta tích cực. Chính một suy nghĩ tích cực sẽ dẫn đến một hành động tích cực; một hành động tích cực sẽ dẫn đến một thói quen tích cực; một thói quen tích cực sẽ dẫn đến một cuộc đời tích cực. "Chìa khóa của chiếc hòm cuộc đời kỳ diệu nằm ngay lúc này, ngay trong suy nghĩ của chính mình"








caylavagio_kyo





 photo NGDONGMAUTIM_zpsa56f9e37.gif



Thứ Hai, 4 tháng 11, 2013

hoaquynhdemdong 2

ngayaythangmuoi





Viết cho em vần thơ thắm sắc hồng

Tháng mười se lạnh hẹn sang đông
Ngày em đến...một sinh linh bé nhỏ
Hoa tuyết rơi rơi trắng cánh đồng...


Tháng mười chớm đông...đã đến rồi
Ngày nào bé xíu nằm trong nôi
Em lớn lên từ lời ru của mẹ
Và trưởng thành trong tiếng hát của cha...

Ngọc ngà trong vòng tay yêu thương
Mẹ trồng hoa tím ở góc vườn
Tháng mười từng cánh em thơ thẩn
Nhặt tím đem về ép vấn vương...

Tháng mười về...anh gửi tặng loài hoa
Loài hoa tim tím...tím chan hòa
Bằng lăng tím ngát màu chung thủy
Thắm mãi cho dù...phương trời xa...


Tháng mười về...giọt sương vẫn long lanh
Vẫn dáng đi...về...tím mong manh
Vẫn cánh môi hồng ngọt nào ấy
Vẫn mãi nồng nàn hương trong lành...

Từng cánh hoa rơi ở trên đường
Tháng mười cánh tím mãi khiêm nhường
Vạt nắng mùa đông anh gửi đến
Sưởi ấm tim em...khúc nghê thường...

Tháng mười về...gửi lời anh chúc
Thêm một tuổi đời thêm niềm vui
Thêm một đóa hoa thêm điều ước
Thêm một khung trời tím yêu thương...






EMOTICONS [URL]COMMENT

.
.