MẸ.... ƠI....!!!
Mưa lất phất ...ve ngân vang khúc nhạc
Đỏ thắm màu phượng vỹ lúc hè sang
Nhớ vòng tay Mẹ ấm thật nồng nàn
Tóc lấm tấm pha sương từng sợi bạc
Đỏ thắm màu phượng vỹ lúc hè sang
Nhớ vòng tay Mẹ ấm thật nồng nàn
Tóc lấm tấm pha sương từng sợi bạc
Con nhớ lắm mùi gạo hương thơm ngát
Đốt rơm vàng Mẹ nấu bát cơm ngon
Bật khóc vì chữ hiếu con chưa tròn
Để Mẹ phải héo mòn trông con trẻ
Mẹ khổ cực nuôi con từ thuở bé
Lớn khôn rồi ngã rẽ đưa con xa
Bao tháng năm da diết nhớ quê nhà
Mẹ ơi...tiếng gọi sao thân thương quá
Manh áo cũ ,bạc sờn bao mảnh vá
Bóng Mẹ hiền lủi thủi những sớm trưa
Đau lòng con...biết nói sao cho vừa
Khi con vẫn còn tha hương đất khách
Quê hương hỡi!...như thấm vào tim mạch
Khi tháng ngày cứ vùn vụt qua nhanh
Con vấp ngã để tự mình đứng dậy
Lúc trở về khi Mẹ tuổi xế tà
Thương vai Mẹ nặng quằn nhiều vất vả
Đôi mắt hằn sâu hút những trở trăn
Ôm vai Mẹ lệ nhòa trong im lặng
Mẹ ...ơi!yêu Mẹ lắm,Mẹ biết chăng?..
.....Bé Ngốc...
..................................................................................................
......................................
Mẹ ơi con đã về rồi
Mà sao không thấy mẹ ngồi bên hiên
Nhớ sao ánh mắt dịu hiền
Đợi con mỗi buổi chiều nghiêng nắng tàn
Nhớ sao tiếng nói dịu dàng
Chứa chan lo lắng ngập tràn yêu thương
Tóc con tuy đã pha sương
Vẫn còn nhớ mẹ trăm đường mẹ ơi!
Dù cho ở bốn phương trời
Mẹ ơi con gửi một lời của con
Dù cho nước chảy đá mòn
Lòng con nhớ mẹ vẫn còn khôn nguôi...
nguyn.thanhh 16:14 01-08-2011
.....................................................................................................................
Con bước đi giữa dòng đời xuôi ngược...
Lần đầu tiên không có Mẹ trong đời
Phố xá người đông...bốn bề xa lạ
Con tìm hoài...không thấy Mẹ ,Mẹ ơi!
Mẹ đi xa...xa tít ở bên trời
Con ở lại trong mái nhà lạnh ngắt
Tiếng cười hồn nhiên ,ngày xưa đã mất!
Có còn chăng...tiếng nấc nghẹn trong tim...
Và chiều nay xóm nhỏ ,bổng im lìm...
Chắc xóm cũng buồn...khi con xa vắng Mẹ
Hay vì thiếu tiếng cười đàn em trẻ
Thường nô đùa mổi khi bóng chiều lên...
Con thương quá! góc sân nhà, ghế đá...
Mỗi lần khi chiều xuống ...Mẹ ngồi trông...
Đàn em khờ và con những tối đi rong...
Mẹ nhắc nhở''đừng đi xa con nhé!"
Và đêm nay lòng con thêm nhớ Mẹ...
Nơi phương xa con biết Mẹ đâu tìm
Không ngủ đươc, con nhìn ra cửa sổ
Chợt vở òa ...một tiếng khóc trong đêm.../
Lần đầu tiên không có Mẹ trong đời
Phố xá người đông...bốn bề xa lạ
Con tìm hoài...không thấy Mẹ ,Mẹ ơi!
Mẹ đi xa...xa tít ở bên trời
Con ở lại trong mái nhà lạnh ngắt
Tiếng cười hồn nhiên ,ngày xưa đã mất!
Có còn chăng...tiếng nấc nghẹn trong tim...
Và chiều nay xóm nhỏ ,bổng im lìm...
Chắc xóm cũng buồn...khi con xa vắng Mẹ
Hay vì thiếu tiếng cười đàn em trẻ
Thường nô đùa mổi khi bóng chiều lên...
Con thương quá! góc sân nhà, ghế đá...
Mỗi lần khi chiều xuống ...Mẹ ngồi trông...
Đàn em khờ và con những tối đi rong...
Mẹ nhắc nhở''đừng đi xa con nhé!"
Và đêm nay lòng con thêm nhớ Mẹ...
Nơi phương xa con biết Mẹ đâu tìm
Không ngủ đươc, con nhìn ra cửa sổ
Chợt vở òa ...một tiếng khóc trong đêm.../
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét
* Các bạn có thể copy link hình và dán trực tiếp vào ô comment mà không cần dùng thẻ*